Home > Du lịch > Du lịch Lý Sơn – Tấm lòng biển đảo

Du lịch Lý Sơn – Tấm lòng biển đảo

Tháng Chín 10, 2014 - 11:06 chiều

Khi quay về thành phố từ cảng Sa Kỳ sau chuyến du lịch Lý Sơn, đón tôi ở bến xe, cô bạn hỏi: “Đi Lý Sơn thấy thích cái gì nhất?”. Tôi trả lời ngay: “Thích con người nhất”.

du_lich_ly_son_9

Lý Sơn ngập nắng

Lý Sơn là một huyện đảo của tỉnh Quảng Ngãi, nằm cách bờ khoảng 30km, với diện tích gần 10km2 và là nơi định cư của hơn 20.000 dân. Từ phía cầu tàu đi thẳng khoảng 200m nữa vào sâu trong đất liền là cổng chào: “Huyện đảo Lý Sơn”. Người dân cũng thường lấy mốc cổng chào này để chỉ dẫn hướng đi đến các địa điểm khác trên đảo. Như từ cổng chào rẽ bên tay phải là hướng đi Chùa Hang và lên đỉnh ngọn Thới Lới, còn rẽ trái sẽ đến Âm Linh Tự, Chùa Đục và đỉnh Giếng Tiền,…

Nhận phòng và sắp xếp đồ đạc, ăn vội phần cơm, tôi nhanh chóng thuê xe máy để bắt đầu lên đường. Điểm đến đầu tiên là đỉnh Thới Lới – ngọn núi cao nhất ở Lý Sơn. Khác với tưởng tượng của tôi về những con đường nơi biển đảo, khoảng 2 cây số đầu tiên, con đường tôi đi trông giản dị y hệt như bất cứ một vùng quê nào ở Việt Nam. Không phải là con đường sát bờ biển oai hùng với vách núi cao đi kèm là mùi nồng lên vị mặn của muối hay mùi tanh của cá, mà là con đường nhỏ lồi lõm những ổ gà nằm yên bình giữa những ngồi nhà nhỏ xây san sát liền kề với nhau.

Mặc dù là 1 giờ trưa nhưng người dân hầu như đều ngồi ngay ở hiên nhà để phơi hoặc làm cá, lũ trẻ con thì chạy đùa nhau vòng quanh. Cuộc sống ở đây dường như không thu hẹp trong 4 bức tường nhà mà mọi hoạt động đều diễn ra ngay trước sân. Có lẽ lý do một phần bởi ở Lý Sơn ban ngày không có điện, chỉ từ 5 giờ chiều đến 11 giờ đêm người dân nơi đây mới được tận hưởng cái “văn minh” vốn đã trở nên quá nỗi bình thường ở trong đất liền.

du_lich_ly_son_13

Hai bên đường là những khoanh cát được chia đều theo hình vuông hoặc hình chữ nhật, đây chính là những cánh đồng tỏi khi vào mùa. Tỏi ở Lý Sơn mỗi năm chỉ có một mùa, kéo dài từ tháng 10 đến tháng 2 năm sau, thời gian còn lại trong năm, tức là vào mùa nắng, người dân phải liên tục tưới nước làm ẩm cát chuẩn bị cho vụ mùa mới. Tôi men theo con đường nhựa chạy thẳng lên núi để đến Chùa Hang. Cùng ở trên ngọn Thới Lới nhưng vị trí của chùa Hang lại nằm ở chân núi. Đi lên núi khoảng 3 cây số đến kịch đường là một bãi đất trống nhỏ với vài ba quầy nước của người dân, khách du lịch sẽ để xe máy lại và đi bộ theo các bậc thang đi xuống dưới chùa.

Chùa Hang (tên chữ là Thiên Khổng Thạch Tự, tức Chùa đá trời sinh) vốn là một hang đá lớn nằm trong lòng núi Thới Lới, hình thành từ nham thạch của núi lửa thời tiền sử, hướng ra biển Đông. Chùa được đặt trong hang đá dài 24m, cao 3,2m, diện tích chừng 480m². Ngay trước chùa có hồ sen hình bán nguyệt và những cây bàng biển cổ thụ hàng trăm năm tuổi với hình thù kỳ quái và tượng Phật bà Quan Thế Âm hướng ra biển Đông, phù hộ cho những chuyến ra khơi của ngư dân đảo luôn bình yên trở về. Phía xa xa là các mỏm đá nhô ra, bãi cát trắng sạch lấp lánh vỏ sò, vỏ ốc. Từ phía tượng Phật bà men theo các bậc thang đi xuống ta có thể thấy những bãi đá san hô lớn hòa chung với nước biển màu xanh ngọc óng ánh.

Khách du lịch ở Lý Sơn không nhiều, tôi lại đi một mình nên rất tự nhiên những nhóm khách khác rủ tôi đi cùng luôn cho vui. Điểm đến tiếp theo của chúng tôi là đập thủy điện của đảo. Con đường từ chùa Hang đi lên đập thủy điện đúng như tưởng tượng của tôi về con đường nơi biển đảo. Ôm sát vào những vách núi cao là con đường rộng tầm hơn 2m được rải nhựa khá đẹp, một bên là núi cao, một bên là biển trời, nhìn từ trên cao xuống cả Lý Sơn như được chia nhỏ thành những ô vuông trắng cát xếp đều tăm tắp. Từ đường nhựa đi sâu vào trong đập thủy điện có khoảng 200m đường đất gập ghềnh, và vì đang là mùa khô nên nước trong hồ thủy điện cũng thấp đi một nửa so với bình thường.

du_lich_ly_son_12

Đứng trên đập nước nhìn sang hai phía, một bên là biển trời bao la xanh ngút tầm mắt, một bên là hồ thủy điện nằm trũng trong lòng núi, tôi mới cảm thấy sức mạnh của con người cải tạo thiên nhiên thật vĩ đại biết bao. Mấy người cùng đoàn nhiệt tình giới thiệu và dẫn tôi đi theo một con đường khác để đi vòng quanh đảo, từ chùa Hang xuống chùa Đục để tắm biển ở bãi đá san hô, nhưng rồi vì vừa đi vừa mải chụp ảnh, chúng tôi lạc nhau. Tôi rẽ nhầm hướng đi lạc lên phía đồn biên phòng đặt trên đỉnh Thới Lới.

Đường lên đỉnh rất cao và dốc, với chiếc xe số lọc cọc thuê của nhà nghỉ, đi được nửa đường thì tôi đã bị trượt ngược lại phía sau. Đành nhảy xuống xe, về số vặn ga để đẩy cả người và xe lên dốc, đánh vật với xe cả nửa tiếng đồng hồ mà tôi mới chỉ di chuyển được tầm 20m. Mãi đến một lúc sau có mấy anh bộ đội đi từ trên đồn biên phòng xuống, tò mò nhìn tôi đang mắm môi mắm lợi đẩy xe lên dốc hỏi: “Lên đồn biên phòng làm gì?”, khi ấy tôi mới biết hóa ra mình lạc đường. Đẩy được xe lên đã khó giờ xuống còn khó hơn, một bên là đoạn cua núi dốc, một bên là đường sát biển, phanh thì không ăn, cuối cùng hai anh bộ đội đành phải giúp giữ đuôi xe để tôi từ từ dắt xe đi xuống. Giữa cái nắng trên đỉnh núi không một bóng mát, chai nước mang theo đã gần cạn, tôi tự rủa thầm sự kém cỏi trong định hướng đường của mình. Vừa phí sức gần một tiếng đồng hồ không để làm gì, vừa để lạc mất những hướng dẫn viên thân thiện. Thôi thì tranh thủ đi nhanh về phía chùa Đục, may ra tôi còn có thể gặp lại họ.

Khác với con đường đi về phía chùa Hang, từ cầu tầu rẽ sang bên trái mở ra một khung cảnh làng chài đúng nghĩa. Đường bê tông rộng chừng 3m, cách bờ chỉ tầm 2m là từng hàng thuyền đánh cá to nhỏ đủ loại neo đậu san sát, gần bờ hơn nữa là những chiếc thuyền thúng cùng lưới đánh cá phơi la liệt. Văng vẳng đâu đó là tiếng loa phát thanh thông báo chuyện tàu thuyền. Dọc hai bên đường là từng tốp thanh niên đang xếp đồ từ trên thuyền xuống, là những phụ nữ ôm chậu cá từ cầu tàu về, là lũ trẻ con đang nhảy nhót đung đưa giữa những chiếc thuyền thúng cười tít cả mắt.

du_lich_ly_son_6

Nếu đường đến chùa Hang luôn có những biển chỉ dẫn đường đi thì chùa Đục không có bất cứ một biển chỉ đường nào. Cứ đi thẳng mãi đến khi kịch đường dừng trước Quan Âm Đài, tôi vẫn chưa xác định được chùa Đục ở đâu. Ở bãi gửi xe, tôi không thấy xe của những người bạn đồng hành lúc trước, tôi đoán có lẽ họ đã đi từ lâu rồi. Dù vậy, trên con đường lần này của tôi vẫn có những người bạn đồng hành khác, cũng là 4 người nhưng là 4 chú tiểu nhỏ đang đạp xe chở nhau đi tắm biển. Nhìn dáng vẻ trẻ con đáng yêu lúp xúp chở nhau đi xiêu vẹo trên con đường trơn những cát, tôi cứ thế đi theo.

Hỏi thăm những chú tiểu thì chùa Đục nằm phía lưng chừng của đỉnh núi Giếng Tiền, phía trên của Quan Âm Đài. Từ phía tượng Phật bà Quan Âm đi thêm hơn 100 bậc thang mới sẽ tới chùa Đục. Từ chùa, nhìn theo hướng tượng Quan Thế Âm ra biển có thể thấy rõ được cảnh đại dương hùng vĩ với những đoàn thuyền đậu san sát nhau. Thú vị nhất là leo lên tận đỉnh Liêm Tự để nhìn thấy miệng núi lửa bây giờ là cả một cánh đồng cỏ xanh hình lòng chảo. Đặc biệt hơn nữa, ngay phía trước của Quan Âm Đài là một thềm đá san hô rộng chừng 1 cây số vuông với độ nông sâu khác nhau, đây chính là nơi các chú tiểu nhỏ đi tắm. Vướng bận ba lô và đang mặc đồ dài, nên tôi chỉ có thể bỏ dép trên bờ xắn quần và cùng lội xuống. Nước ở đây trong vô cùng, có thể nhìn thấy cả đáy, và dù là ngay ở sát bờ, tôi vẫn có thể thấy dưới chân mình một vài chú cá, thi thoảng là cả đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng.

Hoàng hôn xuống dần, những tia nắng cuối ngày dát vàng óng ánh trên những dải san hô. Tôi và những chú tiểu đã có màn làm quen và chào hỏi nhau. Vừa xôn xao hỏi chuyện lũ trẻ vừa quay sang cười đùa rồi quay ra cãi nhau để chỉ dẫn cho tôi về cảnh đẹp ở Lý Sơn. Cứ thế tôi và chúng ở lại cùng nhau ngắm hoàng hôn, cùng nhau chụp ảnh rồi trò chuyện. Đến lúc về, chúng còn cãi nhau mãi về chuyện mò tặng tôi một vỏ ốc biển mang về làm kỷ niệm, nhưng phải tìm đúng vỏ ốc còn “đi tu thì không được sát sinh, không được bắt những con ốc còn sống lên”.
Ngày ở Lý Sơn đã trôi qua nhẹ nhàng như thế.

du_lich_ly_son_11

Tấm lòng biển đảo

Khi quay về thành phố từ cảng Sa Kỳ, đón tôi ở bến xe, cô bạn hỏi: “Đi Lý Sơn thấy thích cái gì nhất”. Tôi trả lời ngay: “Thích con người nhất”. Với cá nhân tôi, ở Lý Sơn người ta dễ dàng bắt chuyện với nhau hơn bất cứ nơi nào khác, từ cô trung niên ngồi cạnh trên tàu nhiệt tình mời tôi về nhà ở (mà tôi đành từ chối vì đã lỡ đặt nhà nghỉ), đến 4 anh bạn hướng dẫn viên tuyệt vời mà tôi để lạc. Trong ngày hôm ấy không chỉ gặp sự cố lạc đường, mà trước đó tôi cũng gặp sự cố khác về máy ảnh. Tôi đã nghĩ ở huyện đảo đến điện còn không có thế này thì tìm đâu ra hàng ảnh để sửa. Thế mà bốn anh bạn đồng hành cũng tìm được cách, họ quay ngược xe lại, dẫn tôi đến nhà một người quen, gọi điện thoại cho anh kia đang đi làm chạy về nhà, bật máy phát điện để sửa giúp tôi. Trong lúc vừa giúp tôi sửa máy, không những không hề cảm thấy bị làm phiền hay lấy của tôi một đồng tiền công nào, anh bạn kia còn nhiệt tình tư vấn cho tôi về các đời máy ảnh.

Hay như những chiếc bản đồ di động ở khắp nơi – tôi vẫn nghĩ vui như vậy. Bởi ở đây chỉ cần bạn dừng lại hỏi đường thì dù là ông già đang bận rộn xúc cát mồ hôi đầm đìa hay hai vợ chồng đang vội vã đi xe cũng sẽ dừng ngay lại, nhiệt tình chỉ đường và thậm chí còn đề nghị đi trước 1 đoạn để chỉ đường.

Hoặc ngay trên đường, khi dừng lại ở bất cứ nơi nào nghỉ ngơi, những người dân sẽ tự lại gần bạn hỏi han: “Con đi đâu, có biết đường chưa?”.

Tất cả những ngọt ngào và quan tâm nhỏ nhặt ấy làm tôi hoàn toàn phải lòng người Quảng Ngãi. Phải chăng khi sống chơi vơi giữa mênh mông trời biển, con người sẽ cảm thấy dễ dàng để chia sẻ và quan tâm đến nhau hơn.

Bài và ảnh: TIẾN HUYỀN

Thông tin bổ sung nên biết

Lộ trình:

Ngày 1: Đảo lớn Lý Sơn: Cầu tàu – Chùa Hang – Đập thủy điện – Đỉnh Thới Lới – Chùa Đục – Đỉnh Giếng Tiền – Âm Linh Tự

Ngày 2: Đảo Lý Sơn – Cảng Sa Kỳ

Nghỉ trên Đảo Lý Sơn:

– Các nhà nghỉ Bình Yên, Mỹ Linh, Thủy Thạch hoặc Khách sạn Lý Sơn ngay đối diện cổng chào. Ở trên đảo chỉ có điện từ 17 – 23 giờ hàng ngày, thời gian còn lại người dân dùng máy phát điện.

Các điểm nên đến trên đảo Lý Sơn:

– Núi Thới Lới: Chùa Hang (chân núi) – Đập thủy điện (lưng chừng núi) – Đường lên đỉnh núi.
– Núi Giếng Tiền: Quan Âm Phật Đài (chân núi) – Chùa Đục (đỉnh núi) – Miệng núi lửa cũ.
– Bãi Đục: bãi tắm san hô trước Quan âm phật đài.
– Âm Linh Tự (trên đường đi Chùa Đục), Đình làng An Hải, Tượng đài Hải đội Trường Sa (trên đường đi Chùa Hang)…
– Nên ở lại thêm 1 ngày để đi tàu sang đảo bé lặn biển ngắm san hô.

Di chuyển trên Đảo Lý Sơn:

– Bạn có thể thuê xe máy tại các nhà nghỉ. Xăng được bán trong các chai nhỏ ở khắp nơi trên đảo.
– Đi từ Đảo lớn – Đảo bé: Tàu khởi hành từ 8 giờ sáng và quay về vào 14 giờ cùng ngày.
– Vé đi Lý Sơn – Cảng Sa Kỳ được bán từ 6 giờ 30 sáng đối diện cổng chào Huyện đảo Lý Sơn.

Các món ăn ngon nên thử khi đến Lý Sơn:

– Kem được bán trên xe đạp quanh đảo rất ngon và rẻ (3.000vnđ/chiếc). Kem thơm mùi sữa và dừa.
– Bún vịt đối diện Âm Linh Tự – Chỉ bán từ đầu giờ chiều đến 17h.
– Hải sản các loại như: ốc cừu, ốc mặt trăng, ốc tượng, ốc bàn tay và các loại chế biến với tỏi. Có thể ăn các loại hải sản tại quán hướng ra biển: Đi từ cầu tàu vào rẽ tay trái, sau đó đi tầm 200m rẽ vào ngõ nhỏ bên tay trái (có thể hỏi người dân để được chỉ đường vì quán ăn nằm trong nhà dân không có số nhà cụ thể). Nên đi ăn sớm tầm 18h.
– Cháo nhím biển, các loại ốc tại đèo trên đường lên chùa Hang, cách chùa hang 100m. Chỉ bán buổi tối đến khuya.
– Ngoài ra có thể đặt các nhà nghỉ nấu cơm, nhất là cơm trưa.

Bạn có thể quan tâm