Home > Xe mới > Chevrolet Orlando chinh phục 3 đỉnh đèo Tây Bắc

Chevrolet Orlando chinh phục 3 đỉnh đèo Tây Bắc

Tháng Hai 26, 2012 - 3:36 chiều

Trên hành trình gần 1.500km, chiếc Chevrolet Orlando đã chứng tỏ rằng nó có thể chinh phục cả những cung đường vốn không dành cho các loại xe gia đình.

Chevrolet_Orlando_3DD_8

Trước chuyến đi này, chúng tôi đã lái thử mẫu xe Orlando ở Đà Nẵng. Những điều mà chúng tôi thu lượm được trong chuyến lái thử ấy có những yếu tố trái ngược. Trong khi thật sự ấn tượng với kiểu dáng phong cách xe, với không gian khoang xe và hệ thống lái, thì có điều gì đó bất ổn ở hệ thống động lực. Một cảm giác không dứt khoát ở chân ga, sự phản ứng hơi mờ nhạt của động cơ, hộp số 6 cấp nhưng chuyển số còn gắt…

Nhưng với một hành trình ngắn ngủi và vội vàng, điều kiện địa hình lại có phần đơn điệu, cảm nhận ấy có thể chưa chính xác và không phản ánh đúng những gì mà Orlando thực sự có thể bộc lộ. Hơn nữa, ngay sau khi ra mắt, nhiều ý kiến trái chiều cũng đã xuất hiện trong số các cư dân mạng, nghi ngờ về khả năng của Orlando khi sử dụng chung hệ thống chassis với chiếc xe sedan Cruze vốn có tổng trọng lượng nhẹ hơn.

Tất cả những điều đó đã thôi thúc chúng tôi thực hiện chương trình này, với một tham vọng, đó là một hành trình vòng quanh Tây Bắc, đi qua 5 tỉnh miền núi với nhiều địa danh nổi tiếng. Tuy nhiên, điều ý nghĩa hơn cả, và cũng là thách thức lớn chờ đón Orlando chính là 3 con đèo đã đi vào lịch sử, nằm trong số tứ đại đỉnh đèo của Việt Nam. Mỗi con đèo là một dạng địa hình, thử thách những đặc tính khác nhau của chiếc xe.

Theo lịch trình ban đầu, chúng tôi sẽ đi qua Hòa Bình – Mộc Châu – Sơn La – Điện Biên Phủ – Điện Biên Đông – Lai Châu – Ô Quy Hồ – Sa Pa – Ô Quy Hồ – Than Uyên – Mù Càng Chải – Khau Phạ – Tú Lệ – Thanh Sơn – Hà Nội…

Pha Đin – dải lụa vờn mây

Chevrolet_Orlando_3DD_3

Theo những thông tin mà chúng tôi khảo sát trước đó, đèo Pha Đin giờ đây đã được nâng cấp nhiều từ năm 2006 trong dự án nâng cấp quốc lộ 6 đoạn Sơn La – Tuần Giáo, không còn dốc cao như trước với độ dài hai chiều là 32km. Tuyến đường này sẽ dẫn tới những địa danh lịch sử nổi tiếng, từ quần thể di tích lịch sử Điện Biên Phủ cho tới đồng bằng giữa núi lớn nhất Tây Bắc, rồi Điện Biên Đông – nơi vẫn còn dư vị của hoa ban trắng rừng mỗi độ xuân về.

Để chuẩn bị tốt tâm lý, chúng tôi cũng không quên một công việc vô cùng quan trọng là kiểm tra áp suất lốp, hiện trạng của nước làm mát cũng như hệ thống phanh.

Mặt đường trải nhựa mới láng mịn khiến con đèo vốn đã hùng vĩ càng trở nên đẹp mê hồn. Nó như một chiếc khăn lụa được là phẳng nằm uốn mình quanh các sườn núi, từ núi nọ sang núi kia. Vẻ đẹp mê hoặc lòng người ấy cũng có thể làm cho người lái xe rất dễ dàng nổi hứng và thoải mái với chân ga, dẫn đến chủ quan.

Với các khúc cua rộng, Orlando cho thấy nó không hề kém cạnh những chiếc SUV cỡ vừa. Khi đã duy trì được tốc độ, chiếc xe bắt nhịp tăng tốc rất nhanh và chắc chắn ngay cả khi lên dốc cao tới 10%. Lực kéo được duy trì khá tốt trong dải vòng tua từ 2.500 – 3.000v/ph. Một ưu thế nữa của Orlando so với các đối thủ là ghế ngồi như được thiết kế để người sử dụng lái xe trên địa hình cua liên tiếp. Phần đỡ hai bên đùi và lưng gồ cao, khiến cho người lái và người ngồi hàng ghế trước cảm thấy như được ôm chặt.

Nhưng bất lợi của Orlando bộc lộ tại những khúc cua hẹp, mà nguyên nhân xuất phát từ sự phản hồi của chân ga và sức ì của động cơ khi hoạt động ở dải vòng tua thấp. Trước khi ôm cua, lái xe cần giảm ga, thậm chí rà phanh nhẹ, nhưng khi chuẩn bị hết khúc cua, muốn tăng tốc trở lại thì sự chậm chễ của chân ga thể hiện rõ rệt. Quá trình chuyển số cũng chậm hơn mong đợi. Orlando sẽ không phù hợp với những lái xe gấp gáp.

Con đèo huyền thoại cũng đã bị bỏ lại phía sau lưng. Trước mặt chúng tôi, tấm biển nhắc nhở lái xe kiểm tra hệ thống an toàn trước khi đổ dốc, cũng hơn chục cây số liên tục, nhưng điều đó cũng không làm chúng tôi lo lắng.

Với những xe trang bị số tự động, như phiên bản LTZ mà chúng tôi lái thử lần này, việc đổ dốc liên tục hơn chục cây số, lại cua liên tục có thể làm hệ thống phanh hoạt động quá tải nếu lái xe không xử lý khéo. Hộp số 6 cấp với chế độ chuyển số thể thao đã phát huy công năng vô cùng lợi hại trên địa hình này. Chúng tôi lập tức chuyển sang số thể thao, dễ dàng tìm được số phù hợp với từng đoạn dốc trong dải số được chia chi tiết tới 6 cấp.

Ô Quy Hồ – thử thách quăng quật

Chevrolet_Orlando_3DD_9

Ngày tiếp theo của hành trình, một buổi sáng thanh bình giữa thành phố lịch sử, chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một chặng đường dài vất vả.

Dọc theo quốc lộ 12, chúng tôi tiến về Lai Châu, rồi qua Sìn Hồ, tới quốc lộ 4D. Tiết trời mùa xuân ở phía Tây của dãy Hoàng Liên Sơn không giống như những gì mà những con người miền suôi vẫn thường cảm nhận. Trong khi toàn miền đông Bắc vẫn đang giá lạnh dưới nhiệt độ 17 – 19 độ C thì nhiệt độ nơi đây dao động trong khoảng 29 – 33 độ C, khô và khó chịu. Hệ thống điều hòa làm việc cật lực, nhưng hàng ghế sau vẫn cảm nhận sự ngột ngạt. Trước mắt chúng tôi, dãy Hoàng Liên Sơn sừng sững như một thế lực siêu nhiên, ngăn cản và phân hóa vùng Tây Bắc thành hai miền thời tiết rõ rệt.

– “Bên kia dãy núi này là Sapa rồi”, một anh bạn cùng đoàn thốt lên.

Đúng vậy! bên kia là Sapa, nghe thì đơn giản, nhưng đó là một khoảng cách mà không phải ai cũng muốn nghĩ tới. Ở độ cao gần 2.000m so với mực nước biển, con đường đèo vượt qua dãy Hoàng Liên Sơn này, nối hai tỉnh Lai Châu và Lào Cai đã đi vào tiềm thức của nhiều lái xe đường trường, là một trong số những con đèo dài, hiểm và hùng vĩ bậc nhất Việt Nam. Đèo có tổng chiều dài tới 50km, trong đó 2/3 quãng đường thuộc huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu, 1/3 còn lại ở Sapa, Lào Cai. Cũng vì chiều dài, độ dốc và sự nguy hiểm của nó, nhiều người đã đặt biệt danh cho con đèo này là “Vua đèo vùng Tây Bắc”.

Địa hình của Ô Quy Hồ không hề dễ chịu như Pha Đin. Những đoạn dốc dài miên man nhưng lại kết thúc bằng những khúc cua tay áo đến chóng mặt. Mặt đường sau bao năm chống trọi với các loại xe qua lại đã không còn láng mịn, lộ đá lổn nhổn.

Có lẽ trên con đèo này, những điểm nổi trội cũng như yếu thế của Orlando bộc lộ thật sự rõ nét. Lý do đơn giản là tất cả các “cơ quan” trên “cơ thể” nó phải làm việc hết sức. Động cơ 1.8L công suất 141 mã lực phải gồng lên để kéo cái thân nặng hơn 1,6 tấn, cộng với 4 người lớn và hành lý trên những con dốc dài, số vòng tua có lúc lên đến 3.500 vòng/phút. Hệ thống lái nhẹ nhưng nhạy bén tỏ ra hữu hiệu. Trên xa lộ, vô-lăng nhẹ do hệ thống trợ lực can thiệp thái quá có thể khiến cảm giác không đầm và một chút giả tạo, nhưng trên địa hình này lại linh hoạt và thư thái.

Sau một hồi đánh vật, “vua đèo” cũng đã bị khuất phục ở dưới chân. Đứng trên đỉnh đèo, nơi giao hòa giữa hai miền Đông Tây, giữa trời và đất, núi non trùng điệp bên dưới vây quanh, một cảm giác lâng lâng khó tả. Hành trình đổ dốc phía trước mắt giờ chẳng còn khiến chúng tôi phải suy nghĩ bởi chúng tôi đã biết cần phải kiểm soát chiếc xe thế nào.

Khau Phạ – chật vật địa hình

Chevrolet_Orlando_3DD_12

Sau một đêm ở Sapa, chúng tôi quay trở lại quốc lộ 4D, vượt qua Ô Quy Hồ sang địa phận Lai Châu để rẽ xuống quốc lộ 32 trở về. Theo lịch trình, chúng tôi sẽ đi qua Than Uyên, hết địa phận Lai Châu rồi vòng về Mù Cang Chải, vượt đèo Khau Phạ trên địa phận tỉnh Yên Bái. Đây là con đèo hiểm trở và dài nhất trên tuyến quốc lộ 32, với độ dài trên 30km, ở độ cao 1.200 – 1.500m so với mực nước biển.

Đúng như những gì chúng tôi đã tìm hiểu trước đó, đường đèo gập ghềnh đá sỏi, thỉnh thoảng lại bị xẻ ngang hoặc vá víu. Nếu vô tình đặt chân đến con đèo này mà không xem bản đồ chỉ dẫn hay nghiên cứu trước đó, chắc hẳn sẽ không ai dám nghĩ nó là quốc lộ. Orlando có lẽ không được thiết kế cho địa hình này. Hệ thống treo biên độ ngắn, cộng với lốp thành thấp không thể hấp thụ được những cú xóc nẩy, khó chịu. Chúng tôi phải vừa chạy vừa lựa để tránh những tảng đất đá nên tốc độ trung bình chỉ khoảng 30 – 35km/h, thậm chí nhiều đoạn chỉ 10 – 15km/h. Mặc dù duy trì tốc độ chậm, nhưng sự nguy hiểm vẫn luôn rình rập bởi con đèo mù sương quanh co với vô số khúc cua zích zắc hầu như không có rào chắn hay biển báo.

Khau Phạ vốn đã rất nổi tiếng với những vụ sạt lở núi kinh hoàng, và trong chuyến đi này lộ trình của chúng tôi cũng đã bị gián đoạn vì sự cố ấy.

Một đoạn đường ngắn ngủi vài chục cây số, nhưng lại là đoạn gian khó và tốn thời gian nhất, Những cũng con đèo xấu này lại để lại ấn tượng đậm nét. Dọc theo nó là những dãy núi điệp trùng, những cánh rừng già còn mang đậm nét nguyên sơ. Nhìn xuống phía dưới, du khách sẽ bị hút hồn bởi những triền ruộng bậc thang của các dân tộc H’Mông, Thái. Vào các tháng 4 – 5 hoặc tháng 9 – 10, khi lúa ở trên ruộng bậc thang chín vàng nương cũng là thời điểm mà nhiều du khách thập phương về đây chinh phục đèo để ngoạn cảnh.

Khoảng 1.470km đường, 3 con đèo khủng khiếp nhất của vùng Tây Bắc, hàng chục địa danh nổi tiếng dọc lộ trình, vô số những khúc cua. Tất cả đã ở lại sau lưng, nhưng chắc hẳn ấn tượng về hành trình thì còn đọng mãi. Đã có lúc, chúng tôi ước rằng Orlando được trang bị động cơ khỏe hơn, chân ga nhạy bén hơn, hệ thống điều hòa mạnh và sâu hơn… Đối với một chiếc xe gia đình, các tiêu chí quan trọng nhất là rộng rãi, an toàn, tiết kiệm nhiên liệu, tin cậy cùng chi phí sở hữu dễ chấp nhận. Xét ở góc độ đó, Orlando đã hội tụ được nhiều hơn thế.

Bài và ảnh: Topcar Team

Bạn có thể quan tâm