Home > Honda > Bộ tứ “Rocinante” về làng cổ Đường Lâm

Bộ tứ “Rocinante” về làng cổ Đường Lâm

Tháng Ba 22, 2011 - 3:14 chiều

“Tứ mã” Honda CD, Minsk, Piaggio Vespa Standard, và Peugeot 102 – những Rocinante của nền công nghiệp cơ khí theo chúng tôi trở về với những di sản kiến trúc và văn hóa Đông phương ở làng cổ Đường Lâm, miền đất hai vua.

Bo_tu_Rocinante_4

Chúng tôi chọn ra 4 chiếc xe cũ kỹ, mang 4 quốc tịch, với 4 phong cách thiết kế và công năng riêng biệt, làm phương tiện di chuyển để về thăm ngôi làng đã hàng trăm năm tuổi, trong một nguồn cảm hứng hoài cổ mà chúng tôi tạm gọi là “cảm hứng retro”.

Có sự tương đồng nào giữa những chiếc xe này với Rocinante – chiến mã của chàng hiệp sĩ Don Quixote xứ Mancha? Trong tiếng Tây Ban Nha, “rocín” được hiểu là ngựa nhà, hoặc ngựa yếu – khác hoàn toàn so với những chiến mã kiêu hùng mà các hiệp sĩ thực thụ cần có. Thêm hậu tố “-ante”, chúng ta có một tính từ, làm nên điểm chung giữa Rocinante và tứ mã của chúng tôi, đó là “già”.

Standard và 102 chứng tỏ ngay phẩm chất của xe già bằng cách “nhõng nhẽo” một hồi cho khâu khởi động, do bị nhốt trong “chuồng” đã lâu. Trong khi CD 125 và Minsk, vì vẫn được rong ruổi thường ngày, nên bắt nhịp với hành trình rất nhanh. Nạp đầy xăng (và nhớt), tứ mã theo chúng tôi lên đường lúc trời đã gần tới trưa, trong một ngày Hà Nội nhiều mưa phùn, lạnh và ẩm ướt.

Phong trần và công tử

Bo_tu_Rocinante_1

Nếu cần chia tứ mã thành 2 nhóm, thì sẽ rất dễ xếp CD 125 và Minsk vào một nhóm, tạm gọi là nhóm “phong trần”; còn lại là Standa và 102, các “công tử” thành thị. Mặc dù chưa ra khỏi nội thành, các “phong trần” đã nhắc lại với người lái rằng, chúng không thích cõng những chủ nhân mang quần đẹp, giày xịn. Và cách hiệu quả nhất để nêu ý kiến là bằng hành động: văng nước và đất bẩn từ bánh trước lên ống chân và giày người lái. Nhìn sang, các “công tử” thong dong trong quần sạch giày bóng đang nở nụ cười thông cảm, rất giống với cách cụ Phan Bội Châu cười trước Toàn quyền Đông Dương Va-ren: cười ruồi; vì trước đó “phong trần” trót lên mặt ở khả năng bứt tốc độ.

Xét trên khía cạnh tốc độ, Minsk vẫn đứng đầu bảng, vì có thể đạt vận tốc tối đa 100km/h. Xếp ngay sau đó là CD 125: 90km/h. Standard 150cc không thua kém là bao, bất chấp tuổi tác và cái lốt công tử, vẫn có thể băng lên 80km/h. “Bình thản” nhất là 102, với dung tích buồng đốt 49cc, cố gắng hết sức có thể đạt 52km/h.

Và, dù khỏe yếu thế nào chăng nữa, thì tất cả các xe đều phải chạy với tốc độ của 102, vì theo tinh thần hiệp sĩ, không ai được phép bỏ rơi đồng đội – đặc biệt là trong tình huống đồng đội cưỡi 102 đang giữ lộ phí cho cả đoàn.

Trở về quá khứ

Bo_tu_Rocinante_3

Chúng tôi mất hơn một tiếng đồng hồ để “đi nước kiệu” theo kiểu của 102 trên hành trình hơn 50km từ trung tâm Hà Nội tới Đường Lâm. Trong một ngày mưa dầm dề, mặt đường được láng một lớp bùn đất nhớp nháp, lạnh, thì kiểu hành quân này rất dễ làm cho những chiến binh tốc độ phải cau mày. Nhưng đây cũng là dịp để chúng tôi cảm nhận và đánh giá về những con ngựa sắt của đoàn.

Trên thực tế, từ Đức sang Anh, từ Mỹ tới Mexico, từ Iran tới Thổ Nhĩ Kỳ, người ta vẫn có thể nhìn thấy Minsk. Nhưng đây là Việt Nam – một “thánh địa” của xe gắn máy, là nơi mà hình ảnh những chiếc Minsk đã ăn sâu vào tiềm thức cũng như đời sống, thậm chí cả văn hóa, của con người. Khi mà những tiêu chuẩn văn minh cho khí thải và tiếng ồn chưa kịp “sờ” tới, thì những chiếc Minsk cũ kỹ và thô ráp còn chưa phải là di sản của lịch sử trên dải đất hình chữ S này. Bỏ qua ấn tượng về những chiếc Minsk băng băng như thể “không còn có ngày mai” trên những cung đường buôn lậu biên giới, thì chiến binh địa hình này còn là biểu tượng cho hoài niệm về một thời nặng lòng với nếp sống cùng đồ Liên Xô.

Những căn bệnh tuổi già của Minsk, như ở dây côn và cuộn điện, đã không có cơ hội được kiểm tra trong chuyến đi này, vì hành trình không có gì đáng gọi là thử thách với “kẻ đi rừng”. Ấn tượng về sự vững vàng tương tự dành cho Honda CD – thế hệ 1997 nguyên bản. Cơ cấu số tròn cùng với độ nhạy và nhẹ của tay côn khiến cho việc điều khiển chiếc xe trở nên dễ dàng và thuận tiện như khi bạn chạy xe côn tự động. Vất vả hơn một chút cho cánh tay trái, là với Standard, vì xe sử dụng cơ cấu “số tay, côn tay” – hơi ồn ào một chút mỗi khi sang số, nhưng nhìn chung xe vận hành êm. Riêng với 102 thì mọi chuyện đã quá đơn giản (miễn là bạn khởi động được máy), vì quá trình điều khiển xe chỉ gói gọn trong 2 thao tác: vặn ga – bóp phanh.

Và đây, chúng tôi đang dừng ở Đường Lâm, cho những chiến mã già nghỉ sức bên cổng làng Mông Phụ có lịch sử gần 500 năm.

Gần 500 năm, cổng làng và những dấu tích đã chứng kiến thời gian và lịch sử trôi chảy qua. Cùng lúc với đó, xã hội phương Tây cũng đang ở trình độ phong kiến. Các cuộc cách mạng công nghiệp diễn ra sau đó đã làm thay đổi cả một hình thái kinh tế xã hội ở “phía Đoài” của bán cầu, nhưng ở xứ Đoài này, lịch sử như chậm lại và ngưng đọng. Cho đến nay, khi chúng tôi cùng những phương tiện sử dụng động cơ đốt trong nghỉ chân bên cổng làng Mông Phụ, thì dường như thời gian qua đây cũng vẫn chậm rãi như xưa cũ, theo vòng quay bánh xe bò, xe đạp của người làng.

Rồi đây, chúng tôi ngồi nghỉ chân tại hàng nước của bà cụ Hải (86 tuổi), ngay trên nền nhà xích hậu bên cạnh ngôi đình hơn 500 năm tuổi thờ đức thánh Tản Viên. Người già kể rằng, đây chính là nơi khách quan nghỉ chân, trình báo, trước khi vào đình tham dự các sự kiện lớn của làng tổng. Chúng tôi theo lệ cũ, cũng “trình báo” về mục đích của chuyến đi, trong câu chuyện về những nếp nhà xưa, những bức tường đá ong, những nhân vật đã đi vào lịch sử của làng, bên bát nước vối và mấy thanh kẹo lạc, kẹo dồi. Đó là dăm ba phút của một cuộc retro trong tâm tưởng, về văn hóa làng xã và nếp sống.

Bạn có dịp đến Đường Lâm, chớ quên dừng lại nơi đây, để nghe cho trọn câu chuyện về nhân sĩ Phan Kế Toại – người làng Mông Phụ, mà chúng tôi còn đương nghe dang dở; thăm đình Mông Phụ, chùa Mía; ghé qua các ngõ xóm, vài ngôi nhà cổ còn sót lại; uống bát nước vối, ăn miếng cơm quê, những chõng tre và giành tích còn như con đò chờ chở người trở về quá khứ.

Đã hết một ngày, và các chiến mã Rocinante lại cần mẫn “cõng” chúng tôi trở về với Hà Nội hoa đèn, bền bỉ và cần mẫn hơn, vì lúc này trời lại đổ cơn mưa, trong ánh chiều tà cứ lịm dần sau lưng.

Thông tin cơ bản

“Rocinante” Quốc tịch Động cơ Tốc độ tối đa Đánh giá chung
Bo_tu_Rocinante_10 Minsk Ukraina 125cc 100km/h Mạnh mẽ, vững vàng, nhưng ồn ào và tốn nhiên liệu.
Bo_tu_Rocinante_9 Honda CD Nhật Bản 125cc 90km/h Đẹp, cảm giác lái tốt, nhưng phuộc không được êm.
Bo_tu_Rocinante_11 Vespa Standard Italia 150cc 80km/h Dáng thanh lịch, bản sắc, nhưng hơi “khó tính”.
Bo_tu_Rocinante_12 Peugeot 102 Pháp 49cc 52km/h Tiện dụng, tao nhã, nhưng không thích ứng với đường xấu.

Bài: Trung Nguyễn – Ảnh: Hùng Sơn

Bạn có thể quan tâm